BỐI CẢNH LỊCH SỬ


Thế giới của Catarina

Cuộc đời Catarina gắn liền với các biến cố của Hội thánh và đất nước thời chị, gợi cho chúng ta về một thời kỳ không những chỉ lư thú, mà ngay cả âm hưởng vẫn c̣n có tính hiện đại đặc biệt. Đời sống của chị, từ năm 1347-1380, phản ánh một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử Hội thánh. Ư tưởng về một châu Âu hiệp nhất dưới quyền một vương đế và một giáo hoàng bắt đầu phai nhạt trước thực tế là các quốc gia độc lập đang chiến đấu giành lấy ưu thế, và một Hội thánh vốn đă bị quấy nhiễu lại phải đối đầu với sự sa sút, v́ các phần tử bất xứng làm giảm số các linh mục và các ḍng tu sau những mất mát do nạn dịch năm 1348.

Một thế giới thoát khỏi cái khung thời Trung cổ đă sớm chứng kiến cuộc chiến của vua Philíp nước Pháp với giáo hoàng Boniface VIII trên sân khấu quyền lực, một cuộc chiến có lẽ đă gây ra những hệ lụy ảnh hưởng sâu rộng đến công cuộc chuẩn bị canh tân Hội thánh. Đáp lại những cố gắng của giáo hoàng nhằm bảo đảm quyền bính tuyệt đối trên cả Hội thánh lẫn quốc gia, vua Philíp liên kết với các giám mục Pháp ngăn cấm việc đóng góp tiền bạc cho Roma. Đức Boniface ra vạ tuyệt thông vua Philíp, ông này trả đũa bằng cách xúi giục những người ủng hộ ḿnh chống lại giáo hoàng; đức giáo hoàng băng hà vài tháng sau đó.

Năm 1305, một người Pháp, quí danh là Bertrand de Got, được bầu làm giáo hoàng, hiệu là Clement V, vẫn ở lại Pháp, như thế là tạo thành một tiền lệ cho việc chọn các giáo hoàng kế vị kéo dài suốt 70 năm sau đó.

Từ nơi cư ngụ tại Avignon, các giáo hoàng tiếp tục điều hành các vương quốc ở Ư thông qua các sứ thần người Pháp. Tuscan, nơi sinh trưởng của Catarina, thuộc miền Trung Ư, rất khó chịu về ảnh hưởng ngoại lai này. Đồng thời, Florence, nổi tiếng về thương mại và văn hóa, ngày càng bất măn, cho rằng những ǵ xảy ra trước mắt là bằng chứng ưu thế rơ rệt của Pháp trên các vương quốc ở Ư. Trải qua những cuộc cách mạng phong kiến đẫm máu, nhân dân Florence và Siena đă xây dựng được một chính quyền dân cử, và vào giai đoạn cuối của thế kỷ XIII, Siena được cai trị bởi một nhóm 9 đại biểu - về sau là 12. Ở Florence cũng như Siena, những người thuộc giai cấp b́nh dân lẫn giai cấp quí tộc đều thèm muốn đặc quyền của tầng lớp popolani - những người có quyền tranh cử.
Ông Giacomo Benincasa, người thành Siena, tự coi ḿnh thuộc tầng lớp popolani. Là một người thợ nhuộm sung túc, ông kết hôn với bà Lapa Piacenti, con gái một thi sĩ và một người làm mền bông. Bản tính rộng răi và hiền lành của ông Giacomo làm dịu tính hay nói và tính bốp chát của bà Lapa, đem lại sự an ḥa trong đời sống gia đ́nh bề bộn. Catarina là áp út trong số 25 người con, sinh năm 1347, có lẽ là ngày 25 tháng 3; người chị song sinh là Giovanna chết sau khi sinh ít lâu. Với tính bướng bỉnh, liến thoắng, và thẳng thắn bộc trực, Catarina mau chóng tạo cho ḿnh một vị trí riêng biệt trong gia đ́nh Benincasa rộng lớn. Cũng những đức tính này, sau khi đă được thanh luyện và biến đổi, đă có ảnh hưởng trong những lănh vực lớn hơn, v́ Catarina Benincasa sẽ bị lôi cuốn vào luồng gió lạ thường của Thánh Thần, đấng sẽ đặt chị vào những nhiệm vụ dân sự và tôn giáo ngày càng mở rộng, cho tới khi chị thấy ḿnh ở chính giữa những khủng hoảng không chỉ của riêng nước Ư, của Âu châu, mà của cả Hội thánh hoàn vũ nữa.

ƠN GỌI ĐA MINH

Ham chơi và nhiệt t́nh, mặc dù c̣n nhỏ, Catarina thích thú phục vụ tại thánh đường ḍng Đa Minh ở gần nhà. đấng Thiên Chúa mà Catarina dần dần nhận biết trong những môi trường này ngày càng trở nên hiện thực đối với chị, và khi vừa mới lên bảy, Catarina quyết định dâng ḿnh cho Chúa Giêsu - theo lối tuổi thơ. Trực giác đạo đức sớm sủa của chị xuất hiện rơ ràng và mạnh mẽ hơn vào những năm sau đó. Khi Catarina bước vào tuổi thanh xuân, thói tục của người dân Siena đă nghiêm khắc cắt đứt những buổi rong chơi tự do của chị trên các phố phường. Nhằm sắp xếp cho con gái một đám có lợi về tài chánh, bà Lapa khuyến khích chị của Catarina là Bonaventura, đă có chồng, nhận đỡ đầu cho cô em gái.

Với sự giúp đỡ của Bonaventura, Catarina tập tành trang điểm và nhuộm mái tóc màu hạt dẻ bằng màu bạch kim rất được giới mày râu Siena ngưỡng mộ; trong bầu khí sôi động của thế giới người lớn này, Catarina như đă quên lăng quyết tâm trước đây là không lập gia đ́nh. Nhưng năm 1362, chị Bonaventura chết v́ sinh nở. Cái chết của người bạn thân thiết này tác động mạnh đến Catarina. Nỗi buồn v́ những phỉnh gạt của cuộc sống lớn lên thành một chọn lựa của trực giác thời thơ ấu, chọn lựa ấy nay đă được đổi mới: chị sẽ hiến dâng chính ḿnh cho Thiên Chúa, đấng mà cái chết không thể làm cho chị ĺa xa Người.

Trí thông minh và sức mạnh ư chí của cô gái 15 tuổi phải đương đầu với thách đố gay go để vượt thắng những kế hoạch của bà Lapa về cuộc hôn nhân cho con gái. Để được hỗ trợ và cố vấn trong cuộc mạo hiểm này, Catarina t́m đến người cậu và là cha giải tội đầu tiên: linh mục Tommaso dalla Fonte. Mồ côi do nạn dịch năm 1348, người tu sĩ Đa Minh trẻ này được gia đ́nh Beninsaca nuôi dưỡng và được Catarina tín nhiệm. Tommaso khuyên chị phá kế hoạch kết hôn bằng cách cắt bỏ mái tóc óng ả. Catarina nghe lời. Gia đ́nh rất khó chịu, liền thực hiện một chiến dịch đồng bộ để đưa chị trở lại trạng thái b́nh thường. Nhằm cho Catarina thấy số phận tầm thường của những người phụ nữ từ chối việc nội trợ, gia đ́nh giao cho Catarina lo những việc vặt của đầy tớ trong nhà. Nhưng Catarina không quan tâm, tính t́nh năng nổ và vui vẻ của chị chẳng mấy chốc chinh phục được người cha, và thế là ông cho phép chị được sống tại gia mà không phải nghĩ đến chuyện lập gia đ́nh.

Nhưng Catarina vẫn cần đến một cách thế bảo vệ tự do để sống đời tận hiến cho Thiên Chúa ngoài khung cảnh hôn nhân cũng như tu viện. Chị quen biết các bà trong hội mantellate, gồm các bà góa mặc áo ḍng Đa Minh, sống tại gia đ́nh, lo việc cầu nguyện, phục vụ người nghèo và bệnh nhân. Catarina quyết định gia nhập hội này, nhưng v́ chị c̣n trẻ, nên cả bà Lapa lẫn các bà mantellate đều không chấp nhận. Tuy nhiên, ư chí mạnh mẽ của chị đă thắng được những chống đối, và đến năm 18 tuổi, Catarina được mặc áo ḍng Đa Minh.

Bây giờ, Catarina bắt đầu đời sống ẩn dật, suốt ngày chuyên chăm cầu nguyện, và chỉ ra khỏi nhà để đi lễ tại nhà thờ ḍng Đa Minh tại Siena. Giai đoạn từ bỏ sớm sủa của Catarina để lại nơi chị nhiều ảnh hưởng khác nhau: mặc dù chị có học đọc trong thời gian cô tịch này, nhưng chính những hăm ḿnh thái quá mà chị thực hành thường xuyên đă làm hỏng khẩu vị của chị. Tuy nhiên, điều có ư nghĩa nhất, đó là sự thinh lặng làm cho chị đối diện với cái tôi mà chị không biết, cái phần của con người chị ao ước thoải mái và tiện nghi hơn là hăm ḿnh và tận hiến cho Thiên Chúa. Giữa những cám dỗ liên tục, Catarina cầu xin cho được một trái tim tinh tuyền, và Thiên Chúa đáp lời chị bằng cách liên kết chị với Người trong mối dây hiệp nhất đức tin mà ngôn sứ Hôsê đă hứa: "Ta sẽ đính hôn với con trong tín trung" (2:19-20).

PHỤC VỤ CHÚA KI-TÔ NƠI NGƯỜI NGHÈO

Đời sống Catarina bất ngờ thay đổi. Chị đă sớm xác tín rằng Thiên Chúa chỉ có thể kêu gọi chị nếu chị hoàn toàn cắt đứt với thế gian; thế nhưng, mặc dù vậy, chị không thể trốn thoát lời bên trong nhắc nhở chị kết hiệp với Thiên Chúa bằng cách liên kết với các anh chị em cần đến ḿnh. Trong cô tịch, Thiên Chúa in sâu vào trái tim Catarina chân lư này: chị không thể yêu mến Thiên Chúa, đấng vô h́nh, nếu không yêu mến anh chị em hữu h́nh (1 Ga 4:20).

Trong ba năm trời, cho tới năm 1370, cũng một năng lực duy nhất mà Catarina dành cho đời ẩn dật, th́ nay chị dành để phục vụ Thiên Chúa nơi những người nghèo và các bệnh nhân. Thành Siena đă biết đến ḷng quảng đại của những người giáo dân phục vụ người nghèo bằng việc dâng hiến của cải và đời sống để duy tŕ các nhà thương, nhà trọ, và nhà cho trẻ em bị bỏ rơi. Là một hội viên mantellate, giờ đây Catarina dốc toàn tâm vào phong trào này, một phong trào rơ rệt được Thánh Thần thúc đẩy. Chị săn sóc những người mà không ai dám đụng đến: một chị Tecca mắc bệnh phong và hay chửi rủa; một bà Palmerina hay lăng mạ; một bà Andrea đang hấp hối, dù đau đớn v́ bệnh ung thư mà vẫn c̣n đủ sức vu khống thanh danh của Catarina bằng cách tố cáo chị về chuyện dâm ô.

Khi săn sóc bà Andrea, Catarina h́nh dung ra h́nh ảnh Đức Kitô bị thương tích nơi người đàn bà đáng thương này. Một ngày kia, để chiến thắng sự khiếp sợ, Catarina tự buộc ḿnh phải uống thứ nước hôi thối mà chị đă dùng để rửa ráy cho bà Andrea. Nhưng không hiểu sao, từ kinh tởm, Catarina chuyển sang vui mừng dường như Thiên Chúa đă cho chị uống sự sống và máu Người một cách nhiệm mầu; sau đó, Người mời gọi chị dâng trái tim cho Người để đổi lấy trái tim yêu thương vô bến bờ của Người. Lúc này, cũng như nhiều lần khác, kinh nghiệm huyền nhiệm của Catarina về Thiên Chúa gắn liền với việc chị hiến ḿnh cho những anh chị em cùng khổ nhất.

Ở đâu Catarina cũng trông thấy khuôn mặt Chúa Kitô nơi người nghèo và người đau khổ, và chị cảm thấy bị thúc bách phải cho họ không những quần áo, mà cả đồ ăn, và những thứ cần dùng trong nhà. Kết quả là cả Catarina lẫn ông Giacomo đều bị người nhà trách móc, v́ ông nhân nhượng trước sự rộng răi quá mức của cô con gái. Nhưng Catarina không thể làm khác được. Ban đêm chị sống cô tịch với Thiên Chúa, ban ngày chị đi ra phố để phục vụ Người nơi những kẻ nghèo đói và đau yếu.

T́nh yêu lạ thường của Catarina đă không c̣n là điều bí mật nữa. Giữa những cừu hận và bội phản ở Siena, Catarina tự nhiên xuất hiện không những như một người phụ nữ của t́nh yêu và ḥa b́nh, của cảm thông và niềm vui, mà c̣n như một người phụ nữ có quyền bính. Đây là một con người đă biết và sống với Thiên Chúa. Người ta đến đàm đạo với chị, trải qua những giờ khắc ấm áp và đầy ánh sáng do sự hiện diện của chị, và một famiglia (gia đ́nh) nhiệt tâm gồm các bạn hữu và đồ đệ dần dần qui tụ chung quanh chị. Năm 1368, cha Tommaso dalla Fonte giới thiệu cho nhóm Catarina một linh mục Đa Minh học thức trẻ trung là cha Bartolomeo Dominici. Nhóm này gồm có cả chị dâu của Catarina là Lisa Colombini, và có ít nhất là hai bà mantellate: Cecca Gori, mẹ của 3 tu sĩ Đa Minh, và Alssa Saracini, một góa phụ quí tộc trẻ tuổi sau này trở thành người bạn tâm phúc và là người bạn đồng hành kiên tŕ của Catarina.

ẢNH HƯỞNG LỚN MẠNH

Công cuộc phục vụ người nghèo ở Siena lên đến đỉnh cao năm 1370, khi Catarina đau nặng đến nỗi những người thân tưởng chị chắc chắn sẽ chết. Tuy nhiên, Catarina đă hồi phục, và tiếng khóc sầu thảm của famiglia đổi thành niềm vui tột độ. Nhưng đối với Catarina, kinh nghiệm chồng chất trên vai chị một gánh nặng, v́ như về sau chị bộc lộ với cha Raymond Capua, "cái chết huyền nhiệm" này đ̣i hỏi nơi chị một hy sinh với giá cực đắt. Thiên Chúa đă đáp lại ước vọng của chị muốn được hiệp nhất với Người trong cái chết bằng cách đưa chị trở lại đời sống. Ơn gọi của chị, bây giờ đă sáng tỏ, là dùng đời sống của ḿnh ở đời này để kêu gọi người ta đến với Thiên Chúa.

Địa điểm phục vụ của Catarina không c̣n là nơi kín đáo trong nhà, hay ngoài đường phố Siena nữa, nhưng là toàn thể Hội thánh. Chị phải chăm sóc người nghèo và phải rao giảng Lời Chúa với một sức mạnh vang dội khắp thế giới. Từ năm 1370 đến 1374, Siena chứng kiến vô số những cuộc trở lại, v́ lời Catarina đă khiến cho những tâm hồn tội lỗi chai ĺ và những đầu óc trí thức kiêu ngạo phải sám hối. Sự hiện diện đầy duyên dáng và mạnh mẽ của chị đă ḥa giải những gia đ́nh phân rẽ và những phe phái thù địch; nhờ được tiếp xúc với chị, những tên côn đồ khét tiếng đă công khai khóc lóc tội lỗi của ḿnh.

Trong giai đoạn này, một tu sĩ Đa Minh trẻ tuổi là Simon Cortona, và một thi sĩ là Neri di Landoccio Pagliaresi, gia nhập nhóm các môn đệ của Catarina. Nhờ Neri làm thư kư, Catarina bắt đầu t́m kiếm những cuộc hoán cải trong dân chúng ở ngoài Siena bằng cách liên lạc thư từ rộng răi với giáo dân và giáo sĩ, với các giám chức và các nhà cầm quyền dân sự.

Năm 1374, khi Catarina đến Florence, dân chúng thuộc mọi tầng lớp t́m đến với chị. Ông Thị trưởng Nicolo Soderini là một trong nhiều người ở thành phố này
có mối liên hệ bằng hữu thân thiết và lâu dài với Catarina.

Có lẽ cũng ở đây, lần đầu tiên Catarina gặp cha Raymond Capua, một tu sĩ Đa Minh ḍng dơi quí tộc và học thức, người sẽ trở thành cha giải tội, người viết tiểu sử, và người bạn thân nhất của Catarina. Tổng hội Ḍng tổ chức ở Florence năm đó đă đặt cha Raymond làm giảng sư môn Kinh thánh, Giám đốc Học viện Đa Minh tại Siena, đồng thời Bề trên Tổng quyền Elias người Toulouse đă chỉ định cha Raymond làm cha giải tội cho Catarina.

Tháng 7 năm 1374, Catarina trở về Siena đang bị bệnh dịch tàn phá một lần nữa; từ tháng 5 đến tháng 10, các linh mục và giáo dân rời bỏ thành, v́ bệnh dịch đă lan tràn đến mức không kiểm soát nổi. Theo Simon Cortona, các tu sĩ Đa Minh trẻ quá sợ bị lây bệnh đến nỗi không dám giúp đỡ các linh mục ở lại trong thành. Nhưng Catarina vẫn hết ḷng chăm sóc các nạn nhân. Được khích lệ bởi tinh thần xả kỷ của chị, các bà trong hội mantellate và các tu sĩ Đa Minh khác, trong đó có cha Raymond Capua, đă cùng với Catarina đi phục vụ các bệnh nhân.

Lớn hơn Catarina 17 tuổi, cha Raymond được kính nể trong Hội thánh cũng như trong giới cầm quyền. V́ ngày càng hiểu rơ Catarina, nên cha cũng trở thành người bạn tín cẩn của chị, và dưới ảnh hưởng của cha, Catarina dần dần đảm nhận một vai tṛ quan trọng cũng trong những lănh vực công khai này. Hai lá thư của Catarina, hiện vẫn c̣n, viết trong năm 1374 - khi chị 26 tuổi - cho thấy rơ danh tiếng của chị gia tăng nơi giới cầm quyền dân sự và các viên chức cao cấp trong Hội thánh. Một lá thư viết cho Piero Gambacorta, lănh chúa Pisa; lá thư thứ hai nài xin hồng y Jacopo Orsini làm áp lực đ̣i đức Gregorio XI trung thành thi hành lời hứa là dời ngai giáo hoàng về Roma, và thành lập đạo binh thánh giá đi sang Đất Thánh.

Các chuyện kể về t́nh yêu và ḷng can đảm lạ thường của Catarina khi phục vụ trong thời gian bệnh dịch đă lan đến các thành phố khác, và xúc động v́ những điều đă nghe thấy, ông Gambacorta cho mời Catarina đến Pisa. Thoạt tiên, Catarina khước từ, nhưng khi thấy lư tưởng ḥa b́nh và sự cộng tác giữa các vương quốc ở Ư đă khiến ông ta dấn thân không chỉ cho những lư do kinh tế, mà cả những lư do thiêng liêng nữa, Catarina mau chóng nhận ra Thiên Chúa muốn cho ḿnh đến đó. Cùng với cha Raymond, Bartolomeo, và Tommaso, Catarina khởi hành đi Pisa một thời gian sau tháng giêng 1375.

Ở thành phố nổi tiếng v́ những chiến thắng của hải quân trong quá khứ này, ḷng nhiệt thành của Catarina với đạo binh Thánh giá thêm hứng khởi mới, và chị bắt đầu hăng hái thuyết giảng về mục đích của cuộc thập tự chinh. Thời gian ở Pisa cũng đă đánh dấu một bước tiến đáng kể đối với bản thân Catarina. Ngày 1-4-1375, trong lúc cầu nguyện sau khi rước lễ ở nhà thờ Santa Cristina, chị cảm thấy Chúa Kitô ban cho chị ước muốn được chia sẻ cuộc khổ nạn của Người bằng cách in dấu các vết thương của Người cho chị - một vết thương, như chị sau này tiết lộ với cha Raymond, không bao giờ mất. Từ đó trở đi, lời giảng của Catarina bừng cháy như lửa, và sức nóng của lời giảng đă đánh động và hoán cải nhiều người thuộc mọi tầng lớp.

Phấn khởi v́ thành Pisa cam kết cho hai chiến thuyền để đưa đức giáo hoàng trở về Roma an toàn, Catarina lại hăng hái thuyết giảng để thúc bách lên đường. Ở Pisa, Catarina cũng biết đến John Hawkwood, một thương gia người Anh, công ty của ông đă làm tổn thương trầm trọng đến các vương quốc ở Ư khiến họ không thể hoặc không sẵn ḷng trả nợ cho ông. Ngay lập tức, Catarina 28 tuổi, ngây thơ và đầy can đảm, viết thư cho Hawkwood khuyến dụ ông hướng những bản năng hung bạo của ông về một cuộc thập tự chinh sang Đất Thánh.

Có lẽ vào tháng 6-1375, Catarina trở về Siena ít ngày, đủ để hiện diện trong cuộc hành quyết Niccolo di Tuldo, một thanh niên quí tộc Peru. Bị kết án hỏa thiêu v́ đă chống lại chính quyền Siena, chàng trai trẻ xúc động v́ Catarina lo liệu cho ḿnh đến nỗi việc anh ta thay đổi tâm hồn gần như là một phép lạ. Nhờ Catarina khuyên bảo, thói phạm thượng và cuồng nộ ở con người tử tội ấy đă đổi thành ḷng khát khao được tử đạo với đầy t́nh yêu. Catarina giữ lời hứa là sẽ ở với Niccolo cho đến giờ phút cuối cùng, và trong cuộc hành quyết, Catarina đă đón lấy đầu anh ta trong tay ḿnh. Đây là một kinh nghiệm huyền nhiệm sâu xa c̣n ảnh hưởng lâu dài đối với Catarina. Khao khát được hiến dâng đời ḿnh cho công cuộc canh tân Hội thánh, Catarina coi cái chết của Niccolo như hoa quả đầu mùa của những người mà máu họ sẽ có sức mạnh trong Máu thánh Chúa Kitô để cuộc canh tân này thành công.

TRUNG GIAN H̉A B̀NH

Tháng 7-1375, Catarina trở lại Pisa, ở đó chị được biết đức Gregorio đă cổ vơ chiêu mộ thập tự quân sang Đất Thánh. Cho rằng sẽ có nhiều người trở lại với Thiên Chúa trong dịp này, Catarina hăng say lao vào giảng thuyết. Trong lúc Catarina ở Pisa, thành Florence báo cáo rằng đức giáo hoàng đă từ chối viện trợ nhu yếu phẩm cho Florence, và thuê binh lính của John Howkwood. Những tiếng đồn này tạo cơ hội cho Florence khuấy động sự hỗ trợ cho một liên minh nhằm đạt được sự độc lập kinh tế để khỏi lệ thuộc các giáo hoàng người Pháp.

Sau khi kêu gọi các vương quốc Ư về phe với họ, ngày 24-7, thành Bologna liên kết với Florence và Milan thành liên minh Tuscan chống lại giáo hoàng; ngày 14-8, một chính phủ của 8 thành phố chịu trách nhiệm giám sát cuộc chiến chống giáo hoàng lên nắm quyền tại Florence. Các vương quốc khác ở Ư lần lượt ủng hộ cuộc nổi loạn. Đau ḷng trước t́nh h́nh này, Catarina hăng hái rao giảng chiến dịch cổ động cuộc thánh chiến trung thành với giáo hoàng, và tháng 9, chị đến thành Lucca gần đó để khuyến khích thành này trung thành với đức Gregorio XI.

Cuối năm 1375, Catarina trở về Siena th́ thấy quê hương của ḿnh đă liên minh với Tuscan vào ngày 27 tháng 11. Tuy nhiên, một an ủi bất ngờ làm giảm nhẹ nỗi đau buồn của Catarina. Không lâu sau ngày trở về, Stefano Maconi, một thanh niên quí tộc trạc tuổi Catarina, đă đến nhờ chị làm trung gian ḥa giải mối thù oán giữa gia đ́nh anh với ḍng họ Tolomei. Sự hiện diện của Catarina đă đem lại cho anh niềm vui và sự an b́nh, nên anh đă gia nhập famiglia của Catarina, và nhờ anh làm thư kư, Catarina bắt đầu viết thư trực tiếp cho đức giáo hoàng. Ư thức rằng ḿnh có bổn phận cảnh báo đức Gregorio trước nguy cơ sụp đổ của Hội thánh, Catarina viết thư thúc giục đức giáo hoàng làm ḥa với liên minh Tuscan, và trở về Roma. Chị cũng khích lệ đức giáo hoàng khởi sự cuộc thập tự chinh mà người đă hứa, và can đảm canh tân Hội thánh bằng việc chọn lựa hàng giáo phẩm xứng đáng.

Ngày 11-2-1376, đức Gregorio đối đầu công khai với dân thành Florence. Được triệu tập ra ṭa án, các nhà cầm quyền thành phố không chứng minh được ḷng trung thành với Hội thánh mà họ đă cam kết, nên đức Gregorio đă ra án phạt các công dân thành Florence: cấm cử hành các bí tích trong thành, tịch thu tài sản của những người lănh đạo phiến loạn, và lên án tuyệt thông bất cứ ai ủng hộ kinh tế hay chính trị cho Florence. Các vương quốc Ư liền bỏ rơi Florence mà họ đă từng ủng hộ trước kia.

Trước t́nh h́nh đó, Catarina tỏ ra đau buồn, nhưng ngày 1-4-1376, có lẽ vẫn c̣n ở Siena, chị bắt đầu nh́n thấy thảm kịch xảy ra cho đất nước và Hội thánh dưới một ánh sáng mới. Trong lúc cầu nguyện, chị thấy h́nh như cả những người Hồi giáo lẫn Kitô giáo đang tranh chấp nhau nơi cạnh sườn bị thương tích của Chúa Kitô, và chính chị cầm cành lá ô-liu để ḥa giải. Đối với chị, thay v́ báo hiệu sự đổ nát của Hội thánh, cuộc chiến chống lại giáo hoàng tượng trưng cho mầu nhiệm hạt giống gieo vào ḷng đất phải chết đi, có thế mới sinh được hoa trái mạnh mẽ tinh tuyền, qua thảm kịch này, cuối cùng Hội thánh sẽ được canh tân. Sau đó ít lâu, tràn ngập vui mừng và ḷng can đảm mới mẻ, Catarina viết cho các nhà lănh đạo ḍng tộc Guelphs ở Florence, t́nh nguyện làm trung gian cho công cuộc ḥa giải với giáo hoàng. Ḍng tộc Guelphs chấp nhận đề nghị của Catarina, hy vọng rằng v́ Catarina mà đức Gregorio sẽ ủng hộ ḿnh nhiều hơn.
Catarina và khoảng 22 đồ đệ đến Avignon ngày 18-6-1376. Từ ngày đó cho đến tháng 9, có lẽ Catarina đă gặp đức giáo hoàng nhiều lần, thúc giục người nương tay với Florence, và giữ lời cam kết sẽ trở về Roma. Ngày 13 tháng 9, đức Gregorio bắt đầu chặng thứ nhất của cuộc hành tŕnh về Roma. Ngay sau đó, Catarina và cả nhóm đi Genoa, đến Siena vào cuối năm 1376, hoặc đầu năm 1377.

Tại thành phố quê nhà, Catarina chú ư đến một kế hoạch mà chị đă ấp ủ từ lâu: lập một nữ đan viện cho các môn sinh muốn gia nhập đời sống tu tŕ. Theo yêu cầu của Catarina, Nanni di Ser Vanni, một người giàu có nhưng hung bạo, chịu ảnh hưởng rất nhiều của Catarina, dâng cho chị một pháo đài bỏ hoang ở Belcaro gần Siena. Mùa xuân năm 1377, trong khi trông coi việc xây dựng, Catarina thường xuyên đi khắp nước Ư, mạnh mẽ và nhiệt t́nh rao giảng, thu hút hàng ngàn dân chúng vùng quê.

Tháng 10 năm 1377, Catarina nhận lời Agnolino Salimbeni đến Rocca de Tentennano ở Val d'Orcia để làm trung gian ḥa giải giữa ông và người anh. Nhưng trong khi chị vắng mặt, dân Siena tố cáo chị âm mưu chống lại họ - lời tố cáo này làm Catarina rất đau ḷng, như sau này chị viết, "âm mưu" duy nhất của chị là đem nhiều người trở lại với Chúa. Ở Val d'Orcia, có lẽ chị cũng đă học viết, món quà mà chị nghĩ là do Thiên Chúa ban, như ḍng suối mát tuôn đổ vào tâm hồn chị sau khi cầu nguyện. Trong lá thư gửi cho cha Raymond vào tháng 10-1377 từ nơi này, Catarina có kể đến một kinh nghiệm trong lúc cầu nguyện mà có lẽ chị dùng làm lược đồ cho tác phẩm Đối thoại của chị sau này.

Tháng 12, sau khi Catarina trở về Siena, đức Gregorio yêu cầu Catarina nhân danh người thương lượng ḥa b́nh với dân thành Florence. Catarina nhận lời, lên đường đến Florence có lẽ vào mùa xuân 1378. Vẻ duyên dáng và sự thánh thiện của chị đă chinh phục được nhiều bạn hữu ở thành này, trong số đó có gia đ́nh Canigiani nổi tiếng. Chị đặc biệt quí mến chàng quí tộc trẻ tuổi Barduccio Canigiani, chàng đă gia nhập nhóm của Catarina và trở thành người bạn đồng hành và người thư kư tín cẩn.

Đến Florence, trước tiên Catarina cố sức khuyến khích dân chúng tuân giữ lệnh cấm, nhưng chẳng bao lâu chị đă vô t́nh mắc kẹt trong những mưu đồ chính trị của thành phố. Những nạn nhân đă bị "cảnh cáo hoặc án treo" tại Florence, tức là những người bị cách chức một cách độc đoán, đă xúi giục tầng lớp b́nh dân nổi loạn. Các thành viên của ḍng tộc Guelph giàu có, gồm gia đ́nh Soderini và Canigiani, là đối tượng của những cuộc tấn công ác liệt này. Những kẻ thù của Catarina tố cáo chị dính líu đến âm mưu và kích động cuộc nổi loạn qua việc họ nghi ngờ chị cổ vơ những án treo và cảnh cáo bất công. Tháng 6-1378, một đám đông giận dữ xâm nhập khu vườn - mà Pietro Canigiani dành cho chị - nơi chị đang ở để sát hại chị. Lisa, Nevri, và Barduccio đang ở với chị. Khi tên sát nhân tới gần, niềm vui và ḷng can đảm của chị với ư nghĩ được tử đạo đă khuất phục hắn; hắn bỏ chạy, c̣n Catarina khóc v́ giấc mơ tử đạo đă vuột khỏi tầm tay.
Ngày 27-3-1378, đức Gregorio XI băng hà, giáo hoàng mới được bầu là Bartolomeo Prignano, tổng giám mục Bari, lấy hiệu là Urban VI. Quyết tâm canh tân Hội thánh, vị giáo hoàng này nhanh chóng trở thành bạo chúa. Ngày 16 tháng 5, các hồng y Pháp rút về Anagni, nhà nghỉ mùa hè của giáo triều, để phản kháng, và ngày 9 tháng 8, họ tuyên bố cuộc bầu cử giáo hoàng Urban là vô hiệu. Họ biện minh rằng quần chúng Roma buộc họ phải chọn một giáo hoàng người Ư. Tập họp tại Fondi ngày 20 tháng 9, các hồng y Pháp bầu một nhân vật khét tiếng hung bạo, là hồng y Robert người Geneva, và ngày 31 tháng 10, hồng y Robert đăng quang làm ngụy giáo hoàng Clement VII.

TIẾNG GỌI ĐẾN ROMA

Ngày 18-7-1378, Florence đạt được một thỏa thuận với giáo hoàng Urban VI trong đó Catarina không giữ vai tṛ nào; sau gần 7 tháng ở Florence, chị lặng lẽ trở về quê nhà, và ở Siena, chị hoàn thành tác phẩm của ḿnh vào tháng 10-1378. Đôi lúc Catarina hy vọng ḿnh có mặt ở Roma để hỗ trợ đức giáo hoàng, nhưng thói chỉ trích của người dân Siena và thói ngồi lê đôi mách của một vài bà trong hội mantellate đả kích những cuộc hành tŕnh thường xuyên của chị đă khiến cho chị càng có cảm giác ḿnh là người vô dụng trước những ǵ đang diễn ra tại Florence. Khi cha Raymond nhắn Catarina rằng đức Urban muốn chị đến Roma, chị từ chối v́ không có văn bản rơ ràng của đức giáo hoàng.

Cha Raymond liền lo liệu để đức Urban làm các giấy tờ cần thiết, và ngày 23-11-1378, Catarina đến Roma. Mặc dầu toàn bộ famiglia muốn tháp tùng, cuối cùng chỉ có 24 đồ đệ - 8 nữ và 16 nam - có thể đi theo chị. Sau khi cư trú một thời gian ngắn tại ngôi nhà mà đức Urban dành cho ở Rione della Colonna, họ thuê một ngôi nhà ở đường Santa Chiara. Đoàn hành hương thành Siena cư ngụ tại đây, và ḍng người ở trong vùng không ngớt đến đàm đạo với Catarina. Các người phụ nữ trong nhóm thay phiên nhau làm việc nhà mỗi tuần; và mặc dù chỉ sống nhờ của làm phúc, số người ăn thường lên tới 40 người. Khi không c̣n lương thực, đích thân Catarina phải vào các phố xá để xin bánh ăn.

Tháng giêng năm 1378, cha Raymond được bầu làm tu viện trưởng tu viện Minerva của Ḍng ở Roma, và Catarina rất đỗi vui mừng, v́ lại có cơ hội được gặp cha. Cha Raymond cũng sung sướng với cuộc đoàn tụ, nhưng cha c̣n hài ḷng hơn nữa v́ Catarina được đón tiếp nồng hậu khi chị nhận lời mời phát biểu trước đức giáo hoàng, và một số nhỏ các hồng y vẫn trung thành với người. Nhưng niềm vui gặp gỡ giữa Catarina và cha Raymond kéo dài không lâu, v́ vào tháng 12, cha Raymond phải đi thi hành sứ mạng đức giáo hoàng giao phó, là rao giảng cổ vơ thập tự chinh ở Pháp để chống lại giáo hoàng Clement VII. Catarina không bao giờ c̣n được gặp lại cha Raymond nữa. Tháng 1-1379, nghe nói có âm mưu ám sát ḿnh, cha Raymond quay trở về Roma. Thông cảm với sự sợ hăi của cha, đức Urban yêu cầu cha ở lại Genoa để giảng thuyết cổ vơ thập tự chinh. Catarina tan nát cơi ḷng, sự hèn nhát của người bạn thân tín đă khoét sâu thêm nỗi đau đớn mà chị cảm thấy khi phải ở lại Roma mà không được cha Raymond nâng đỡ.

Vài tháng sau, đức Urban yêu cầu cha Raymond tập trung nỗ lực để giành lấy sự ủng hộ của vua nước Pháp đối với ngai ṭa giáo hoàng. Nghe biết có thêm những vụ bội phản trong những người Tây Ban Nha là những người phải lo liệu an toàn cho cuộc hành tŕnh của ḿnh, cha Raymond không muốn đi nữa. Đức giáo hoàng hiểu rằng hoàn cảnh không thuận lợi. Catarina th́ không thế. "Nếu cha không thể đi tới đó bằng hai chân, cha có thể đi bằng bốn chân... nếu cha không có tiền, cha có thể xin dọc đường". Cảm thấy chính ḿnh có trách nhiệm v́ sự hèn nhát của người bạn khi phải đối đầu với cơ may tử đạo vinh hiển, Catarina viết, "Lạy Chúa, có phải v́ yếu đức tin mà con luôn luôn đóng cửa ḷng trước sự quan pḥng của Thiên Chúa?... Xin hủy diệt con đi, và đập tan sự cứng ḷng của con, kẻo con trở thành khí cụ "làm hỏng" công việc của Ngài."

"Làm hỏng" công việc của Thiên Chúa! Những lời này xâu xé tâm hồn Catarina, ḷng chị tan nát v́ thấy ḿnh có trách nhiệm trước sự sụp đổ của Hội thánh. Nếu chị đă không khuyến khích đức giáo hoàng trở về Roma, th́ ly giáo đă chẳng bao giờ xảy ra. Chị đă vận dụng mọi sức lực để canh tân Hội thánh, rốt cuộc chỉ thấy ḿnh bênh vực một giáo hoàng - bạo chúa bị ghét bỏ. Chị đă hao ṃn sức lực ở Pisa và Lucca để ngăn cản người ta nổi loạn chống đức Urban, nhưng họ đă không quan tâm đến chị. Florence đă giao hảo với Roma chẳng những không cần đến chị mà c̣n chế giễu đề nghị giúp đỡ của chị. "Bất cứ người đương thời nào khi xem xét hoạt động chính trị của chị đều thấy tất cả những bận tâm của đời chị đều rối tung và quyện lại thành một thất bại nhục nhă nhất. Công việc của chị không có ư nghĩa ǵ cả."

Nghị lực mà chị đă dốc hết ra cho t́nh yêu vị tha đối với những kẻ gần gũi cũng không có ư nghĩa ǵ. Các bạn hữu đă vô t́nh bỏ rơi chị. Mặc dù họ yêu mến, thân cận và nâng đỡ chị, nhưng một vài người đă phản bội và bỏ chị một ḿnh. Sự hèn nhát của cha Raymond đă từ khước phúc tử đạo mà chị mong mỏi mănh liệt chính ḿnh được hưởng. Số đồ đệ mà chị c̣n để lại ở Siena như một gia đ́nh gắn bó chặt chẽ đă tan tác trong ṿng hai tháng sau khi chị ra đi. Một lá thư của Cristofano Guidini gửi cho Neri ngày 14-1-1379 viết, "Hăy nói với Bà Mẹ nhỏ bé rằng tất cả chúng tôi đă tan ră; Mẹ phải cho chúng tôi một vài qui luật để, v́ trân trọng Mẹ, chúng tôi có thể vâng phục khi không có Mẹ, và để chúng tôi có thể qui tụ lại mà nhớ đến Mẹ." Nghị lực của chị dành cho famiglia đă trở nên vô ích.
Giấc mơ Catarina vẫn ấp ủ là mong muốn có một "hội đồng cố vấn giáo hoàng" gồm những người xứng đáng tập trung lại ở Roma để hỗ trợ giáo hoàng và can thiệp vào cuộc canh tân Hội thánh cũng đă thất bại thảm thương. Trong số những người từ chối hợp tác với chị, có người bạn thân tín là William Flete. Catarina coi đây như là "sự thất bại lớn nhất của ḿnh. Điều mà chị yêu mến nhất trên đời đă làm cho chị thất bại".

Ư thức trách nhiệm đối với cơn bệnh của Hội thánh đă trở thành một gánh nặng đè xuống trên thân xác cũng như tinh thần của chị. Bắt đầu từ ngày 1-1-1380, sức khỏe của Catarina suy sụp một cách thảm hại; cơ thể chị nóng như lửa v́ những cơn khát. Ngày 29 tháng giêng, trước những lời đồn đại dấy lên chống lại đức Urban, Catarina đau đớn quằn quại. Suốt 48 tiếng đồng hồ, chị chiến đấu chống lại điều mà chị cho là ma quỉ chế nhạo ư nghĩa cuộc đời của chị.
Được Barduccio giúp đỡ, Catarina đi bộ đoạn đường gần hai cây số đến đền thờ thánh Phê-rô mỗi sáng để dự thánh lễ mùa Chay. Hôm Chúa nhật thứ ba, như thường lệ, chị dừng lại ngắm bức phù điêu của Giotto ở mặt trong tiền đường đền thờ thánh Phê-rô. Bức họa vẽ con thuyền nhỏ của các môn đệ gặp băo trên biển. Ngày hôm đó, Catarina thấy con thuyền có chiều kích to lớn khác thường, v́ đối với chị con thuyền đă trở thành h́nh ảnh Hội thánh sắp bị tan vỡ v́ chia rẽ và tội lỗi. Catarina cảm thấy tất cả sức nặng của con thuyền trên vai chị, c̣n chị th́ bất lực không giữ được cho con thuyền khỏi ch́m đắm.

Sau ngày hôm đó, Catarina không thể đi bộ được nữa. Chúa nhật Thương khó, ngày 26 tháng 2, chị cảm thấy Thiên Chúa lấy "cái b́nh" là thân ḿnh chị và "tân trang" nó để trao tặng cho Hội thánh. Sáng sớm Chúa nhật 29-4, các bạn hữu nghe thấy chị giao chiến với quỉ dữ đang tấn công và chế nhạo chị. Hồi đầu tháng, Stefano, người bạn thân thiết của Catarina, từ Siena đến, v́ chắc chắn là cuối cùng chị sẽ phục hồi, nên chàng lại bỏ đi. Lisa và Barduccio có mặt ở đó, c̣n cha Raymond th́ không. Lúc 9g sáng, Catarina tắt thở trong tay Alessa. Những lời cuối cùng của chị là lời kêu cầu Máu thánh Chúa Giêsu thương xót đổ xuống trên chị.

Tam Chung