THÁNH TÔ-MA NGUYỄN VĂN ĐỆ
Xứ Bái hay Kẻ Bái thuộc trấn Sơn
Nam (Nam Định), đón nhận Tin Mừng từ năm 1638, và được thành lập giáo xứ năm
1645, thời cha Fê-li-xê Mô-rel-li, ḍng Tên, lănh đạo xứ truyền giáo (1640-49).
Đầu thế kỷ XX, một phần đất từ trấn Sơn Nam tách ra, lập thành tỉnh Thái B́nh,
th́ Kẻ Bái thuộc tỉnh mới, huyện Quỳnh Côi, làng Bồ Trang, và giáo xứ mang tên
mới là Bồ Ngọc. Thánh đường xây cất năm 1915, được trùng tu tháng 2.1993.
Bồ Ngọc hay Kẻ Bái là quê hương của ba thánh giáo dân tử đạo, ḍng Ba Đa Minh :
Tô-ma Nguyễn văn Đệ, Âu-tinh Nguyễn văn Mới, Tê-phan Nguyễn văn Vinh, và 14 đấng
hàng tôn phúc tử đạo, tất cả đều là giáo dân. Ba anh cùng quê Kẻ Bái, v́ kế sinh
nhai đă theo di dân lên tỉnh Bắc Ninh lập nghiệp tại làng Đức Trai, giáo xứ Kẻ
Mốt, cùng được phúc tử đạo ngày 19.12.1839. Coi sóc giáo xứ Kẻ Mốt bấy giờ là
cha ḍng Đa-Minh Phê-rô Nguyễn văn Tự, cha bị bắt ngày 29.6.1838. Khi cha Nguyễn
văn Tự bị bắt, th́ ba anh giáo dân Nguyễn văn Đệ, Nguyễn văn Mới, Nguyễn văn
Vinh cùng bị dẫn lên thị xă Bắc Ninh, tống ngục. Anh Đệ là bổn đạo ḍng; anh Mới
được cha Tự rửa tội cách đấy hai năm; anh Vinh là dự ṭng, được cha rửa tội
trong ngục và khấn ḍng Ba Đa-Minh, cũng như hai anh trên.
Anh Tô-ma Nguyễn văn Đệ sinh năm 1811, sống nghề thợ may, rất nhiệt t́nh với
giáo xư ù: cờ quạt, chậu kiểng, đồ trang trí trong nhà thờ đều do bàn tay khéo
léo của anh. Anh lập gia đ́nh và sinh hạ được ba con. Khi anh bị bắt, vợ đi theo
khóc lóc. Anh nói : "Đừng khóc, ḿnh ơi ! Ḿnh hăy về dạy dỗ con cái nên người,
dạy chúng thờ phượng Chúa. Tôi đă dâng ḿnh và các con cho Chúa. Nhớ cầu xin
Chúa cho tôi thêm sức mạnh để kiên tŕ tới cùng". Anh lúc ấy 27 tuổi, kém anh
Mới 5 tuổi, hơn anh Vinh 2 tuổi. Anh được coi là đàn anh trong ba người. Anh
tháo vát, lanh lẹ và có học nhiều hơn. Trong những lần ra ṭa quan, anh thay thế
hai anh kia để đối đáp.
Ngày 2.9.1838, vua Minh Mạng tuyên án như sau : "Đạo trưởng Nguyễn văn Tự phải
trảm quyết tức khắc, c̣n ba tên Nguyễn văn Đệ, Nguyễn văn Mới và Nguyễn văn Vinh
phải giam giữ cẩn thận, để rồi cùng thọ án nói trên". Sau ngày cha Phê-rô Nguyễn
văn Tự được phúc tử đạo (5 tháng 9), ba chứng nhân c̣n lại trong ngục rất buồn
rầu, chỉ mong ngày được theo cha Phê-rô. Vào đêm thứ ba, trong lúc ba anh em
đang cầu nguyện, th́ thấy cha Phê-rô hiện đến an ủi : "Các con đừng buồn, v́
chắc chắn các con sẽ được chết v́ đạo, song các con c̣n phải qua một thời gian
thử thách nữa, để xứng đáng được phúc trọng này". Dù mơ hay thiệt, ba anh em từ
đấy hết buồn, được thêm can đảm và sẵn sàng chịu mọi gian khổ trong những ngày
chờ đợi.
Dưới sự hướng dẫn của anh Nguyễn văn Đệ, cả ba hội viên ḍng Ba chia nhau tiếp
xúc với các bạn tù, giới thiệu với họ về Thiên Chúa, cắt nghĩa giáo lư?Ngục tù
giờ đây trở thành nhà cầu nguyện, hàng ngày vang lên những lời chúc tụng Thiên
Chúa, cầu nguyện cho Giáo hội và cho mọi người, mọi giới được đầy tràn ơn lành
của Chúa. Hết lần chuỗi Mân Côi, đến kinh cầu Đức Bà, kinh cầu "Chúa chịu nạn",
kinh cầu các thánh, to tiếng và rất sốt sắng. Anh Đệ xướng : "Chúa Giê-su chịu
đ̣n đánh nát hết cả và ḿnh", hai anh thưa : "Thương xót chúng con" "Chúa Giê-su
Phi-la-tô phó ḿnh cho quân dữ đem đi giết" "Chúa Giê-su xin Đức Chúa Cha tha
tội cho kẻ làm khốn ḿnh"?"Kẻo phạm tội nghe ma quỷ cám dỗ", Đáp : "Cầu Chúa
Giêsu chữa chúng con" "Kẻo chối đạo Đức Chúa Giê-su" "Kẻo sa hỏa ngục chẳng được
công Đức Chúa Giê-su chuộc cho". "Cầu Chúa Giê-su chữa chúng con".
Ngày 19.8.1839, ba chứng nhân được kêu ra ṭa, ảnh thánh đặt dưới đất một bên,
bên kia là dụng cụ tra tấn. Quan hỏi : "Các anh đă phải giam cầm lâu ngày, chịu
khổ nhiều rồi, bây giờ bỏ đạo đi, th́ sẽ được trở về với vợ con". Anh Tô-ma Đệ
thay cho hai anh kia trả lời : "Bẩm quan, chúng tôi đă quyết một ḷng trung
thành với Chúa chúng tôi thờ. Nếu quan bảo chặt đầu chúng tôi, hay chúng tôi
phải chết cách nào khác, chúng tôi đă sẵn sàng". Quan nghe vậy giận lắm, quát
lính lôi qua thập giá. Nhưng cả ba nằm rạp xuống đất, đọc kinh ăn năn tội : "Lạy
Chúa tôi, Chúa là Đấng trọn tốt trọn lành vô cùng, Chúa đă dựng nên tôi?th́ tôi
lo buồn đau đớn, cùng chê ghét mọi tội tôi trên hết mọi sự?" Quan thất vọng,
truyền lính dẫn ba anh trở về ngục.
Ngày 24.11.1839, ba người tôi trung của Chúa Ki-tô lại phải ra ṭa một lần nữa.
Quang cảnh như lần trước, nhưng các tôi tớ Chúa vẫn một mực cương quyết không
chối đạo. Lần này, quan tuyên bố nhà vua đă kết án xử tử cả ba, song ṭa có thể
thay đổi được nếu các "tội nhân" bằng ḷng xuất giáo. Anh Tô-ma Đệ thay cho hai
anh kia trả lời : "Bẩm quan, chúng tôi chỉ tôn thờ một Thiên Chúa là Chúa tể vũ
trụ và là cùng đích muôn loài, là Chúa trên hết các chúa, là vua các vua, là
Đấng mà chúng tôi mong ước được đổ máu ra để tỏ ḷng thành và yêu mến". Lời nói
của anh làm quan đùng đùng nổi giận, quát tháo : "Chúng bay là thứ người ǵ mà
ăn nói kỳ quặc vậy ? Bố mẹ nào đă sinh ra chúng bay ?". Anh Tô-ma Đệ b́nh tĩnh
đáp : "Chúng tôi và cha mẹ chúng tôi đều bởi Thiên Chúa, mà làm người". Quan tức
giận vô cùng, song cũng phải chào thua.
Ngày 18.12.1839, các quan nhận được bản án từ Kinh ra, đ̣i thắt cổ ba người "ngoan
cố" không chịu bước qua thập tự. Ngày hôm sau, tức 19.12.1839, ba chiến sĩ đức
tin được dẫn tới pháp trường. Anh Tô-ma Đệ đi đầu, cả ba anh tỏ ra rất hoan hỉ
và can đảm. Thấy đám đông hiếu kỳ đi theo, anh Đệ ngửa mặt nh́n trời, nói với họ
rằng : "Anh em chúng tôi tiến về thiên đàng đây". Trên đường đi, các anh đọc to
tiếng những kinh đă quen đọc trong ngục. Khi đọc kinh cầu "Chúa chịu nạn", đến
câu "Chúa Giê-su Phi-la-tô phó ḿnh cho quân dữ đem đi giết" "Thương xót chúng
con", th́ ba anh đọc đi đọc lại nhiều lần.
Khi tới nơi đă xử cha Phê-rô Nguyễn văn Tự cách đấy một năm ba tháng, mỗi chứng
nhân chịu trói vào một cọc, giây thừng tṛng sẵn vào cổ. Chiêng trống ngân vang,
lư h́nh mỗi bên nắm chặt đầu giây siết chặt cho tới khi ba vị tuẫn giáo tắt thở
: máu ứa ra đàng miệng. Lư h́nh lấy lửa đốt thử gan bàn chân để xác nhận tử tội
đă chết thật. Giáo dân lập mưu lấy được thi hài các anh hùng tử đạo, đem chôn
táng trong một nghĩa trang. Ba năm sau, hài cốt anh Âu-tinh Mới được về an táng
ở Phượng Vĩ, anh Tê-phan Vinh ở Hương La, anh Tô-ma Đệ ở Phong Cốc. Tất cả ba
nơi thuộc tỉnh Bắc Ninh.
Ba anh hùng tử đạo Kẻ Bái đă được Đức Lê-ô XIII suy tôn chân phước ngày
27.5.1900, và Đức Gio-an Phao-lô II tuyên Hiển thánh ngày 19.6.1988.
LM. Bùi Đức Sinh OP